Các nghiên cứu cho thấy thuật toán thường thiếu tính cá nhân hóa, xem người lao động như những điểm dữ liệu có thể thay thế lẫn nhau, thay vì những cá nhân với nhu cầu riêng biệt. Cách tiếp cận “phi nhân hóa” này dễ dẫn đến kiệt quệ cảm xúc. Cô lập xã hội càng khiến áp lực gia tăng. Khi thiếu sự hỗ trợ từ đồng nghiệp, người lao động mất đi một cơ chế quan trọng giúp phục hồi sau căng thẳng công việc, từ đó tăng nguy cơ cảm thấy cô đơn và các triệu chứng trầm cảm.
Tại Việt Nam, tài xế gọi xe và giao hàng là lực lượng nòng cốt của các dịch vụ “chặng cuối” ở những đô thị lớn, nhưng họ phải làm việc trong điều kiện tiềm ẩn nhiều rủi ro. Chẳng hạn, một nghiên cứu năm 2023 cho thấy hơn một nửa tài xế giao đồ ăn tại TP. Hồ Chí Minh và Hà Nội từng gặp tai nạn không gây tử vong chỉ trong vòng một năm, phản ánh rõ cái giá phải trả về mặt thể chất của công việc chạy theo tốc độ.
Dù giữ vai trò trung tâm trong nền kinh tế nền tảng, họ vẫn dễ bị thay thế và gần như không được hỗ trợ. Khác với người lao động truyền thống, tài xế công nghệ không có người quản lý trực tiếp để quan tâm đến sức khỏe tinh thần, cũng không có các công cụ hỗ trợ tâm lý bài bản và rất hạn chế khả năng khiếu nại hay phản biện những quyết định thiếu công bằng.
Tất cả những điều này tạo nên một môi trường làm việc mà nhiều người mô tả là “nồi áp suất”, nơi căng thẳng, mệt mỏi, kiệt sức và cảm giác bất an kéo dài ngày càng phổ biến. Những áp lực này có thể dẫn đến hành vi gây hại cho sức khỏe như lạm dụng rượu bia, thuốc lá, thiếu ngủ và chán ăn.
Liệu công nghệ có thể bảo vệ sức khỏe tinh thần của tài xế công nghệ?
Để giải quyết vấn đề tồn tại này, chúng ta không chỉ cần có những điều chỉnh nhỏ về thiết kế, mà cần có sự thay đổi đồng thời về cả cách vận hành của các nền tảng lẫn chính sách công tại Việt Nam.
Về phía công nghệ, các nền tảng có thể bắt đầu bằng việc sử dụng những hệ thống sẵn có một cách có trách nhiệm hơn, chẳng hạn như tích hợp những lời nhắc tự động (nudge) trên ứng dụng để khuyến khích tài xế nghỉ ngơi, bổ sung nước hoặc giảm tốc độ sau nhiều giờ làm việc liên tục. Đây có thể là lớp hỗ trợ ban đầu. Những tính năng thực tiễn khác, như tích hợp bản đồ các điểm nghỉ chân hoặc trạm sạc cho xe điện, cũng có thể giúp cải thiện điều kiện làm việc hằng ngày.
Tuy nhiên, các biện pháp can thiệp này cần vượt xa những giải pháp mang tính bề mặt. Các nền tảng cần nhìn nhận lại cách thức vận hành của thuật toán một cách căn cơ – chuyển từ mô hình ưu tiên tưởng thưởng cho thái độ luôn sẵn sàng và tỉ lệ nhận cuốc cao, sang những hệ thống cân bằng hơn giữa hiệu suất với an toàn và sức khỏe của người lao động. Đặc biệt, cần thiết lập các cơ chế giải quyết tranh chấp minh bạch, cho phép tài xế khiếu nại những mức phạt thiếu công bằng.