Sự đồng hóa tính cách con người
Có bằng chứng cho thấy AI có thể làm thay đổi cách viết theo hướng gắn với yếu tố văn hoá. Một nghiên cứu khảo sát người dùng AI tại Ấn Độ và Mỹ cho thấy trợ lý AI khiến cách viết của hai nhóm khảo sát trở nên giống nhau hơn và có xu hướng “đẩy” phong cách của người Ấn Độ về phía phương Tây – một phần do nhiều công cụ AI thông dụng được phát triển tại Mỹ.
Nhưng ngoài ngữ pháp, giọng điệu hay cách viết, một rủi ro sâu hơn đang hình thành: AI không chỉ trau chuốt câu chữ mà còn lược bỏ cả cá tính của chúng ta.
Khi dùng AI tinh chỉnh tin nhắn hay email hằng ngày, chúng ta có thể vô tình tự làm mờ đi con người thật của mình.
Ví dụ, một giáo viên có thể dùng AI mỗi khi soạn email gửi học viên để có giọng điệu trung lập và điềm tĩnh. Mục đích dễ hiểu bởi họ muốn thể hiện sự lịch sự và chuyên nghiệp trong giao tiếp, nhưng ngôn ngữ còn dùng để biểu đạt trạng thái cảm xúc thật – khi thì vội vàng, khi lại nhiệt huyết và thực sự quan tâm.
Nếu một người vốn sôi nổi ngoài đời lại xuất hiện trên không gian số như một người trầm tính và thụ động, học viên sẽ nhìn nhận về giáo viên đó dựa trên một phiên bản méo mó so với thực tế.
Chúng ta đang đánh đổi chân dung thực của mỗi người lấy một hình ảnh hoàn hảo do máy móc tạo ra. Khi cách người khác nhìn nhận về ta hoàn toàn do máy móc điều phối, kết nối thật có thể dần rạn nứt. Chúng ta đang tiến tới một thế giới mà sự đa dạng về tính cách dần mai một. Khí chất riêng, sự gai góc và cả những điểm lập dị đang dần bị lọc bỏ.
Trong nỗ lực trở nên hoàn hảo, chúng ta có nguy cơ đánh mất chính sự đa dạng và cả những bất đồng nhỏ “rất người”.
Nhìn lại cách thiết kế và sử dụng AI
Hiện nay, nhiều người tìm đến AI ngay từ đầu để nhờ viết email, gợi ý ý tưởng hay soạn thảo lập luận. Nhưng nếu đảo ngược thứ tự thì sao?
Thay vì tạo nội dung ngay lập tức, AI có thể bắt đầu bằng cách đặt những câu hỏi gợi mở cho người dùng như: Ýbạn là gì? Bạn sẽ lập luận theo hướng nào? Bạn sẽ tự giải thích vấn đề này như thế nào? Sau đó, AI mới phân tích cách diễn đạt và mạch suy nghĩ của người dùng rồi đưa ra gợi ý.
Nói cách khác, AI nên “học” từ con người trước, chứ không phải ngược lại.
Nghe có vẻ chỉ là một điều chỉnh nhỏ trong thiết kế các nền tảng AI nhưng lại có thể khuyến khích con người suy nghĩ trước khi tìm câu trả lời, chấp nhận quá trình “vật lộn” trước khi có bản hoàn chỉnh và tạo giọng điệu riêng thay vì dần dần mượn giọng của máy móc.
Điều này đặc biệt quan trọng với học sinh, sinh viên. Giáo dục không chỉ là tìm ra đáp án đúng, mà là học cách tư duy phản biện, biết mắc lỗi và tự đưa ra nhận định. Nếu phụ thuộc vào AI quá sớm và quá thường xuyên, người học có thể hoàn thành bài tập nhanh hơn nhưng lại bỏ lỡ mục tiêu cốt lõi của việc học.
Khả năng tư duy của con người cũng giống như cơ bắp vậy – nếu không sử dụng sẽ yếu đi. Tư duy phản biện, sáng tạo và khả năng phán đoán cũng không ngoại lệ. Khi người học giao việc suy nghĩa cho AI quá thường xuyên, những năng lực này có nguy cơ suy giảm theo thời gian.
Phụ huynh và giáo viên vốn đã lo lắng về tác động của mạng xã hội. Giờ đây, họ đối mặt thêm một thách thức khác từ AI.
AI không chỉ ảnh hưởng đến những gì người trẻ nhìn thấy, mà còn ảnh hưởng đến cách họ suy nghĩ, giao tiếp và có thể là cách họ hình thành bản sắc cá nhân theo thời gian.