Tận dụng “gió thuận” để nâng cấp nội lực
Trong bối cảnh thế giới sẵn sàng chấp nhận rủi ro cao hơn để thúc đẩy tăng trưởng, Việt Nam khó có thể đứng ngoài xu thế này. Tuy nhiên, khác với các nền kinh tế lớn, dư địa chính sách của Việt Nam hạn chế hơn, đặc biệt trong điều kiện phụ thuộc nhiều vào vốn và thị trường nước ngoài.
Một hướng đi quan trọng là tận dụng giai đoạn thuận lợi hiện nay để đầu tư cho nền tảng dài hạn. Nguồn thu từ xuất khẩu và FDI cần được ưu tiên cho hạ tầng, giáo dục, y tế, chuyển đổi số và nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, thay vì tập trung quá mức vào các lĩnh vực mang tính đầu cơ ngắn hạn. Mục tiêu là nâng năng suất lao động và năng lực công nghệ, giúp nền kinh tế có sức chống chịu tốt hơn khi chu kỳ toàn cầu đảo chiều.
Song song đó, kỷ luật tài khóa và an toàn hệ thống ngân hàng cần được giữ vững. Trong khi các nền kinh tế lớn có thể “liều” hơn nhờ quy mô và khả năng phát hành nợ bằng đồng tiền của chính mình, Việt Nam không có nhiều dư địa cho các thử nghiệm nới lỏng cực đoan. Việc chạy theo dòng vốn rẻ toàn cầu mà buông lỏng kiểm soát rủi ro có thể tạo ra những bất ổn lớn về sau.
Cuối cùng, đa dạng hóa thị trường và nâng vị thế doanh nghiệp trong chuỗi giá trị là yêu cầu then chốt. Giảm phụ thuộc vào một số thị trường hoặc ngành hàng, khuyến khích doanh nghiệp trong nước tham gia sâu hơn vào các khâu tạo giá trị cao như thiết kế, marketing, dịch vụ sau bán hàng sẽ giúp tăng khả năng giữ lại giá trị trong nước và giảm rủi ro trước các cú sốc bên ngoài.
Chuẩn bị để không mạo hiểm quá tay
Xu hướng “tăng trưởng trước, rủi ro tính sau” đang lan rộng trên toàn cầu. Với Việt Nam, đây vừa là cơ hội để bứt tốc, vừa là phép thử về năng lực quản trị và tầm nhìn dài hạn. Không đổi mới, không chấp nhận rủi ro có tính toán sẽ dẫn đến nguy cơ "chết từ từ”. Nhưng chấp nhận rủi ro mà không chuẩn bị nội lực, không xây được “đê chắn sóng” về tài khóa, ngân hàng, thể chế thì có thể “chết nhanh hơn”.
Thế giới đang bước vào giai đoạn chấp nhận mạo hiểm để tìm tăng trưởng. Việt Nam có cơ hội đi nhanh hơn, nhưng chỉ bền nếu biến vài năm “gió thuận” sắp tới thành thời gian để gia cố nền móng, chứ không chỉ để chạy theo những con sóng nhất thời.
Bài: Tiến sĩ Chu Thanh Tuấn, Phó chủ nhiệm nhóm ngành cử nhân Kinh doanh tại Đại học RMIT Việt Nam