Quy mô hay mục đích không làm giảm trách nhiệm
Tiến sĩ Vassily V. Kucherenko, giảng viên ngành Truyền thông chuyên nghiệp, cho rằng quy mô hay mục đích không thể biện minh cho vi phạm sở hữu trí tuệ trong tiếp thị liên kết.
“Trên thực tế, không quan trọng đó là KOL nhỏ hay ngôi sao toàn cầu, họ đều khai thác danh tính người khác để tăng doanh số và kiếm hoa hồng”, ông nói.
Theo ông Kucherenko, trách nhiệm trong hệ sinh thái tiếp thị liên kết thường được chia sẻ giữa các bên liên quan. Thương hiệu chịu trách nhiệm chính trong việc thiết lập quy tắc rõ ràng và giám sát nội dung quảng bá, trong khi các nền tảng và đối tác tiếp thị liên kết có thể chịu trách nhiệm nếu có hành vi cẩu thả hoặc cố tình làm ngơ trước vi phạm.
“Nếu một đối tác tiếp thị quy mô nhỏ trên Shopee hoặc TikTok Shop sử dụng nội dung vi phạm để kiếm hoa hồng, thương hiệu vẫn có thể bị xem là gián tiếp chịu trách nhiệm nếu không giám sát hoặc chấm dứt hợp tác với các đối tượng vi phạm”, ông nói. Ông cảnh báo thêm rằng điều này có thể dẫn tới những thiệt hại không nhỏ về mặt danh tiếng.
“Đạo” nội dung núp dưới chiêu bài “lấy cảm hứng”
Vấn đề không chỉ dừng lại ở hình ảnh và nhận diện thương hiệu mà còn mở rộng sang nội dung đạo nhái, vốn thường được ngụy trang dưới danh nghĩa “lấy cảm hứng”. Tiến sĩ Nguyễn Thị Thắm, giảng viên ngành Truyền thông chuyên nghiệp, cho biết nội dung số bị xem là “đạo nhái” khi sao chép không ghi nguồn và bị xem là “ăn cắp” khi sử dụng không phép hoặc vi phạm các quy định về bản quyền hay điều khoản dịch vụ của nền tảng.
Một số yếu tố giúp xác định nội dung có “đạo” hay “ăn cắp” hay không bao gồm việc ghi nguồn và sự cho phép của tác giả, số lượng (bao nhiêu) và chất lượng (phần nào, tính nguyên bản, độc đáo) của nội dung bị lấy, mục đích (có yếu tố thương mại hay không), quy tắc chia sẻ của nền tảng, bằng chứng kỹ thuật (metadata hay timestamp), luật và các văn bản dưới luật. Tuy nhiên, theo bà Thắm, luật Sở hữu trí tuệ hiện vẫn còn những lỗ hổng, nhất là đối với những hình thức vi phạm mới trên các nền tảng số và xuyên quốc gia.
Tiến sĩ Kucherenko đưa ra một cách kiểm tra đơn giản để nhận diện “đạo” nội dung trong môi trường số. “Nếu xóa tên tác giả gốc mà không thay đổi giá trị của bài đăng, thì đó là đạo nội dung”, ông nói. “Sao chép kịch bản hay sườn nội dung video của đối thủ rồi chỉnh sửa đôi chút thì không phải là ‘lấy cảm hứng’, mà là sao chép trắng trợn”.