Trong nhiều thập kỷ, TP. Hồ Chí Minh, Bình Dương và Bà Rịa - Vũng Tàu phát triển với những bản sắc tương đối rõ nét. TP. Hồ Chí Minh được biết đến như “trái tim” thương mại và dịch vụ năng động; Bình Dương là “cỗ máy” công nghiệp của cả nước; còn Bà Rịa - Vũng Tàu giữ vai trò cửa ngõ cảng biển và kinh tế biển quan trọng. Cuộc sáp nhập đã hợp nhất những không gian này dưới một tên gọi chung, tạo ra tiềm năng cộng hưởng lớn, nhưng cũng đặt ra một câu hỏi không dễ trả lời: TP. Hồ Chí Minh hiện nay thực sự đại diện cho điều gì?
“Quy mô và độ phức tạp gia tăng không đồng nghĩa với việc bản sắc đô thị sẽ tự động hình thành. Ngược lại, nếu thiếu một định vị rõ ràng, siêu đô thị có nguy cơ trở nên mờ nhạt, khó nhận diện, khó ghi nhớ, và thậm chí khó tin tưởng hơn, đặc biệt với những người không sinh sống tại đó”, Phó giáo sư Warren nói.
Trong thời gian dài, hình ảnh TP. Hồ Chí Minh chủ yếu gắn với các thông điệp du lịch về sự năng động, trẻ trung và rực rỡ. Những mô tả này phù hợp với một đô thị đang chuyển mình, nhưng trở nên thiếu sức nặng khi thành phố đặt mục tiêu trở thành trung tâm tài chính, logistics và giáo dục quốc tế.
Cuộc sáp nhập năm 2025 càng khiến bài toán này trở nên cấp bách. “Một siêu đô thị với nhiều vai trò, từ công nghiệp, tài chính, logistics đến văn hóa và đổi mới sáng tạo, nếu không có một trục tư tưởng xuyên suốt, sẽ khó truyền tải thông điệp rõ ràng ra bên ngoài. Quy mô khổng lồ nhưng ý nghĩa chỉ hình thành khi thành phố biết kể câu chuyện của chính mình”, Phó giáo sư Warren nói.
Theo Tiến sĩ Bùi Quốc Liêm, giảng viên Truyền thông chuyên nghiệp tại Đại học RMIT, tính đa dạng về chức năng yêu cầu cách tư duy mới về bản sắc của thành phố. Thay vì tìm kiếm một khẩu hiệu ngắn gọn cho mọi bối cảnh, TP. Hồ Chí Minh cần xây dựng một kiến trúc thương hiệu dựa trên một “đại tự sự” chung.
Câu chuyện này phải lý giải được vì sao các không gian khác nhau lại gắn kết hữu cơ với nhau, cùng hướng đến một tương lai chung. Nếu các khu vực sáp nhập chỉ cảm thấy mình là “phần mở rộng hành chính”, sự gắn bó và đồng thuận xã hội sẽ khó hình thành. Ngược lại, một bản sắc bao trùm nhưng tôn trọng vai trò riêng biệt sẽ giúp thành phố gửi đi thông điệp nhất quán và đáng tin cậy.