Bão Yagi năm 2024, gây hơn 318 người thiệt mạng và 3,3 tỉ đô la Mỹ thiệt hại, là một trong những thảm họa thiên tai nghiêm trọng nhất trong lịch sử hiện đại của Việt Nam. Nhưng Yagi chỉ là khởi đầu cho một năm đầy biến động kéo dài sang 2025, qua đó phơi bày những thách thức then chốt trong hệ thống quản lý thiên tai của quốc gia.
Vấn đề không chỉ nằm ở sức mạnh của thiên nhiên. Cuối tháng 10/2025, khi mưa lớn kỷ lục trút xuống miền Trung, du khách tại Hội An đã phải sơ tán bằng thuyền sau khi các hồ thủy điện xả nước khiến mực nước sông Hoài dâng gần 2 mét. Mô thức xả lũ như vậy tiếp tục trở thành nỗi ám ảnh đối với các cộng đồng hạ du, biến những đợt ngập vốn có thể kiểm soát thành những trận lụt nghiêm trọng.
Tại Hà Tĩnh năm 2016, người dân từng phản ánh rằng họ không được thông báo trước khi các hồ thủy điện lân cận xả nước, khiến mực nước dâng 1–2 mét chỉ trong vòng 30 phút. Những sự việc như vậy đã làm dấy lên mối lo ngại kéo dài về cách cân bằng hiệu quả giữa vận hành thủy điện và bảo đảm an toàn cho khu vực hạ du trong điều kiện thời tiết cực đoan.
Bên cạnh những thách thức trong vận hành, các biến động khí hậu đang làm gia tăng rủi ro theo những cách ngày càng khó dự đoán. Các nhà nghiên cứu cho rằng những cơn bão như Yagi không chỉ xuất phát từ biến đổi khí hậu mà còn từ lượng nhiệt mà đại dương tạo ra để nuôi bão, khiến tốc độ gió mạnh hơn và lượng mưa lớn hơn. Việt Nam nằm trong nhóm quốc gia có tỷ lệ ngập lụt cao nhất thế giới, với gần một nửa dân số sinh sống tại các khu vực rủi ro cao. Các cơn bão nhiệt đới trong năm 2025 lại đặc biệt khốc liệt.
Chỉ riêng trong năm nay, Việt Nam đã hứng chịu 12 cơn bão hoặc áp thấp nhiệt đới. Riêng hai cơn bão Bualoi và Matmo vào tháng 9 và tháng 10 đã khiến hơn 80 người thiệt mạng và mất tích. Các đợt bão trong tháng này, như Kalmaegi, tiếp tục gây thiệt hại nghiêm trọng.
Những bước đi cần thiết cho một tương lai vững vàng hơn
Để tăng cường khả năng ứng phó trước các hình thái lũ lụt ngày càng phức tạp, Việt Nam cần điều chỉnh cách tiếp cận theo hướng nền tảng hơn. Điều này bao gồm việc chuyển từ trọng tâm xử lý khi sự cố xảy ra sang ưu tiên các biện pháp chủ động nhằm giảm thiểu rủi ro trước khi lũ đến.
Trong suốt thập kỷ qua, Việt Nam đã đạt được những tiến bộ đáng kể trong năng lực dự báo và mức độ sẵn sàng của cộng đồng. Tuy nhiên, quy mô và tần suất của các đợt lũ gần đây cho thấy nhu cầu tiếp tục hoàn thiện hệ thống sẽ ngày càng quan trọng. Điều này đòi hỏi một loạt giải pháp phối hợp, trải rộng trên các lĩnh vực công nghệ, quản trị, sinh thái và hạ tầng.
Ưu tiên đầu tiên là rà soát và điều chỉnh các quy trình vận hành hồ chứa. Thay vì phải xả nước khẩn cấp khi xảy ra sự cố, các cơ quan chức năng có thể áp dụng chiến lược quản lý nước chủ động, xả giảm dần mực nước hồ trước khi các cơ quan khí tượng dự báo bão đến.