Tuy nhiên, song hành cùng những cơ hội ấy là loạt thách thức không thể xem nhẹ: hạ tầng kỹ thuật lạc hậu, thiếu nhân lực công nghệ cao, dân số già hóa nhanh và những xáo trộn ngày càng phức tạp trong trật tự thương mại toàn cầu. Chính trong bối cảnh này, một câu hỏi lớn được đặt ra thường xuyên hơn -- liệu Việt Nam có đang tiến gần đến bẫy thu nhập trung bình?
Thuật ngữ “bẫy thu nhập trung bình” do Ngân hàng Thế giới đưa ra vào năm 2006, mô tả hiện tượng trì trệ của một quốc gia, không thể vươn tới nhóm nước có thu nhập cao sau thời gian tăng trưởng nhanh. Các con số liên quan đến thuật ngữ này thật đáng suy ngẫm. Trong 101 nền kinh tế đạt mức thu nhập trung bình vào năm 1960, chỉ có 13 nước vươn mình thành công, lọt vào nhóm thu nhập cao vào năm 2008. Đến năm 2023, dù dân số toàn cầu đã vượt mốc tám tỉ người, chỉ khoảng 1,4 tỉ người sống ở các quốc gia thu nhập cao. Và không thiếu ví dụ minh chứng cho các con số này.
Theo ước tính của Tiến sĩ Điệp dựa trên dữ liệu của Ngân hàng Thế giới, Malaysia từng có tốc độ tăng trưởng GDP trung bình lên tới 7,4% mỗi năm trong giai đoạn 1961-1996, nhưng sau đó giảm xuống chỉ còn 4,4%. Thái Lan, từ mức trung bình 7,5% (1960-1996), giảm còn khoảng 5% (1999-2005), rồi còn chỉ 2% (2021-2023). Brazil, từng tăng trưởng mạnh mẽ từ 1965 đến 1980, lại gần như không ghi nhận bất kỳ cải thiện nào về thu nhập bình quân đầu người trong suốt ba thập kỷ tiếp theo, phần lớn do không thể chuyển mình lên chuỗi giá trị cao và thiếu đầu tư cho đổi mới sáng tạo.
Những quốc gia này không ngừng phát triển nhưng đã thất bại trong việc chuyển hóa mô hình tăng trưởng. Các mô hình kinh tế dựa vào lao động giá rẻ, khai thác tài nguyên hoặc sản xuất gia công giá thấp sớm muộn cũng sẽ mất đà khi chi phí tăng lên. Nếu không đầu tư đủ mạnh vào đổi mới và các ngành công nghiệp tri thức, tăng trưởng sẽ chậm lại. Việc không thể tạo ra các sản phẩm và dịch vụ có giá trị cao hơn sẽ trở thành rào cản cho sự phát triển.
Vì sao nhiều quốc gia bị kẹt lại ở khung này và Việt Nam đang ở ngưỡng nào?
Theo Tiến sĩ Điệp, rơi vào bẫy thu nhập trung bình hiếm khi là hệ quả của một cú sốc bất ngờ mà thường là kết quả của những giới hạn mang tính cấu trúc trong mô hình phát triển của một quốc gia. Ở giai đoạn đầu tăng trưởng, việc đầu tư vào nguồn vốn vật chất, như nhà máy, hạ tầng hay khai thác tài nguyên, có thể mang lại kết quả nhanh chóng. Nhưng khi hiệu quả của những nguồn lực này bắt đầu giảm dần, các bước đột phá tiếp theo chỉ có thể đến từ tri thức, công nghệ và cải cách thể chế.