Tiến sĩ Kanagasapapathy giải thích rằng khả năng thu hút nhân lực của ngành du lịch bắt đầu giảm khi đại dịch COVID-19 bùng phát, khiến nhiều chuyên gia giàu kinh nghiệm rời bỏ ngành và không quay lại. Mặc dù ngành đã phát triển mạnh mẽ trở lại gần đây, nhiều người đã chọn rời khỏi ngành vĩnh viễn và tập trung vào những công việc giúp họ vượt qua đại dịch. Hiện tượng này đã dẫn đến tình trạng thiếu hụt nhân lực và chuyên môn hiện nay.
Cùng với đó, hệ thống giáo dục du lịch tại Việt Nam được đánh giá là quá lý thuyết và rời rạc. Tiến sĩ Justin Matthew Pang, Chủ nhiệm cấp cao bộ môn Quản trị du lịch và khách sạn RMIT Việt Nam, ủng hộ việc đánh giá lại và cải tổ chương trình giảng dạy tại các cơ sở đào tạo về dịch vụ nhà hàng - khách sạn.
“Nhiều chương trình đào tạo hiện có tại Việt Nam vẫn còn theo khuôn mẫu cũ. Chúng ta cần các chuyên ngành học mới và môn học sát với thực tế ngành như Quản lý doanh thu, Quản lý tài sản, Quản lý hàng xa xỉ, Quản lý sức khỏe và thậm chí là Quản lý công viên giải trí/điểm tham quan”, ông cho biết. “Những kỹ năng quản lý này vẫn cần được bổ trợ bởi các kỹ năng nghề nghiệp vốn là nền tảng của hoạt động khách sạn”.
Tiến sĩ Pang cũng cho rằng cần phải có sự hợp tác chặt chẽ hơn giữa các doanh nghiệp và cơ sở giáo dục đào tạo về du lịch và khách sạn.
“Các cơ sở giáo dục cần đáp ứng thực tế của doanh nghiệp tốt hơn. Chúng tôi muốn nhận được lời khuyên của doanh nghiệp dựa trên phân tích nhu cầu hoạt động của họ. Chúng tôi cũng khuyến khích các công ty ‘trân trọng’ nhân viên mới hơn vì đây là đội ngũ lãnh đạo tương lai của ngành – chúng ta cần giúp họ cảm thấy được chào đón và đánh giá cao, đồng thời nhìn thấy triển vọng nghề nghiệp lâu dài trong lĩnh vực này, bắt đầu từ mức lương tốt và cân bằng giữa công việc và cuộc sống”.