Xu hướng này thu hút người dùng vì nó cho phép họ tái hiện cuộc sống thường nhật theo một cách lãng mạn và dễ chịu.
“Nó tạo cơ hội để mọi người nhìn cuộc sống của mình qua một lăng kính mềm mại hơn. Những khiếm khuyết của thực tại được thay thế bằng hình ảnh mơ mộng, trau chuốt”, Tiến sĩ Kalidasan giải thích. “Sự ‘thẩm mỹ hóa’ này cũng đi kèm với rủi ro khi người dùng chia sẻ hình ảnh cá nhân với các nền tảng AI mà không hề suy nghĩ kỹ. Ít ai nhận ra rằng những hình ảnh đó có thể bị lưu trữ, tái sử dụng, hoặc thậm chí dùng để huấn luyện các hệ thống AI trong tương lai”.
Cả hai chuyên gia đều cho rằng vấn đề không nằm ở việc dùng AI là đúng hay sai, mà là liệu chúng ta có sử dụng nó với nhận thức và trách nhiệm không. Tiến sĩ Parida chỉ ra sự tương phản rõ nét giữa phong cách vẽ tay nguyên tác của Ghibli và cách các thuật toán AI nhân bản hàng loạt phong cách này như thế nào.
“Một cảnh đám đông dài bốn giây trong The Wind Rises phải mất đến 15 tháng vẽ bằng tay. Ghibli không chỉ là hình ảnh mà còn là tinh thần kể chuyện bằng sự kiên nhẫn. AI có thể bắt chước hình thức, nhưng không thể sao lại phần hồn”.
Một số thương hiệu quốc tế đã ứng dụng xu hướng này vào các chiến dịch của họ. Dù vài trường hợp có thể triển khai đúng tinh thần của Ghibli, Tiến sĩ Parida lưu ý rằng phần lớn chỉ dùng hình ảnh một cách hời hợt.
“Nhiều chiến dịch chỉ dừng ở lớp vỏ thẩm mỹ của hình ảnh, mà không kết nối được với triết lý hay nét văn hóa đặc trưng đằng sau chúng”, ông nói.
Tiến sĩ Kalidasan nêu lên mối lo lớn hơn về nguy cơ thẩm mỹ bị đồng hóa trong thế giới số vận hành bằng thuật toán. “Chúng ta đang sống trong thời đại mà mọi thứ bắt đầu giống nhau. Khi Ghibli – hay bất kỳ phong cách hình họa nào – bị sao chép hàng loạt, nó có thể làm lu mờ sự đa dạng của các nền văn hóa hình ảnh của từng địa phương”.
“Bản thân việc chọn không chạy theo trào lưu cũng là một hình thức sáng tạo có trách nhiệm”, Tiến sĩ Kalidasan nhận định. “Đó là lựa chọn của những người làm sáng tạo hiểu rõ bản sắc của mình và không để bị cuốn vào guồng quay thẩm mỹ toàn cầu chỉ vì đó là xu hướng”.
Người làm sáng tạo và giáo dục có thể làm gì?
Tiến sĩ Parida nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc đặt ra các câu hỏi đạo đức trước khi vay mượn phong cách hình ảnh của người khác. “Hãy tự hỏi: Ai là người tạo ra phong cách này? Vì sao nó đẹp? Tôi có quyền sử dụng nó không? Tôi có tôn trọng nguồn gốc của nó không hay chỉ tận dụng sự quen thuộc của nó?”, ông nói.
Ông cũng kêu gọi những người làm sáng tạo cần cưỡng lại sự tiện lợi khi sử dụng công cụ AI. “Nếu bạn dùng một công cụ chỉ vì nó đang thịnh hành hoặc dễ dùng, hãy dừng lại. Sáng tạo không phải là đi nhanh, mà là suy nghĩ thấu đáo”, ông nói.