Dù nhận được sự hỗ trợ kinh phí từ RMIT Việt Nam, những dự án của ông đã phải đối mặt với nhiều thách thức không thể giải quyết chỉ bằng nguồn lực tài chính.
Một ví dụ điển hình là khi chính quyền Đà Nẵng triển khai ứng dụng 101 – nền tảng giúp người dân phản ánh các vấn đề công cộng. Trong quá trình nghiên cứu, Tiến sĩ Rohman nhận thấy ứng dụng này vẫn còn nhiều rào cản đối với người khuyết tật.
Nhóm nghiên cứu sau đó đã tổ chức các buổi tham vấn với các bên liên quan nhằm đề xuất giải pháp cải thiện khả năng tiếp cận. Một trong những phát hiện đáng chú ý là kích thước chữ quá nhỏ đối với người khiếm thị. Bên cạnh đó, nhiều lập trình viên khi ấy cũng chưa nhận thức đầy đủ rằng Ngôn ngữ Ký hiệu Việt Nam có cấu trúc riêng, khác với chữ viết tiếng Việt thông thường.
“Ngôn ngữ ký hiệu có hệ thống riêng, giống như từ ngữ địa phương vậy. Vì thế, không phải ai cũng có thể hiểu nhau nếu chỉ chuyển đổi trực tiếp từ ngôn ngữ viết,” ông chia sẻ.
Những trải nghiệm này cho thấy một trong những mục tiêu lớn nhất khi phát triển bất kì công nghệ nào chính là phải đảm bảo được mọi người đều có thể sử dụng công nghệ ấy.
Không chỉ trong lĩnh vực công nghệ, Tiến sĩ Rohman cũng nhận thấy những thách thức tương tự trong cách truyền thông phản ánh về người khuyết tật.
Theo ông, các câu chuyện trên các phương tiện truyền thông về chủ đề này thường nhắc về sự giúp đỡ, từ thiện hoặc vượt khó. Cách tiếp cận này vô tình khắc họa hình ảnh người khuyết tật như những cá nhân luôn cần được hỗ trợ, thay vì nhìn nhận họ như những thành viên bình đẳng của xã hội.
“Khuyết tật có thể là một phần trong bản sắc của một người, nhưng xã hội thường nhìn nhận điều đó như một gánh nặng,” ông nhận định.
Qua quá trình làm việc trực tiếp với cộng đồng người khuyết tật, Tiến sĩ Rohman nhận ra rằng phần lớn họ không mong muốn được xem như nguồn cảm hứng hay đối tượng để ngưỡng mộ. Điều họ cần là cơ hội được tham gia, được lắng nghe và được nhìn nhận như bất kỳ ai khác.
Theo ông, điều này đặt ra yêu cầu cấp thiết đối với báo chí và truyền thông trong việc sử dụng ngôn ngữ mang tính hòa nhập hơn khi kể các câu chuyện về người khuyết tật. Dù việc đào tạo đội ngũ nhà báo trên diện rộng đòi hỏi nhiều nguồn lực, ông vẫn tích cực làm việc với các cơ quan truyền thông và phóng viên trong khuôn khổ các dự án của mình nhằm thúc đẩy cách tiếp cận tôn trọng và bao trùm hơn.
Với Tiến sĩ Rohman, đổi mới sáng tạo chỉ thực sự có ý nghĩa khi mọi người đều được hưởng lợi từ sự đổi mới đó.
Như ông nhấn mạnh: “Những đổi mới được xây dựng trên sự bình đẳng và hòa nhập sẽ mang lại lợi ích cho nhiều người hơn”
Việc xây dựng một xã hội hòa nhập không bắt đầu từ những thay đổi lớn lao mà từ việc thay đổi cách chúng ta nhìn nhận người khuyết tật. Chúng ta cần phải tạo điều kiện để họ phát huy năng lực, đóng góp và phát triển như bất kỳ thành viên nào khác trong xã hội.
Đó cũng chính là điều mà Tiến sĩ Rohman đang theo đuổi thông qua các dự án của mình, từng bước thúc đẩy một tương lai số nơi không ai bị bỏ lại phía sau.